Hắn bắt đầu tìm kiếm trong Thiên Huyền Kính, có rất nhiều sự việc kỳ lạ lướt qua nhưng chỉ có hai cái là thu hút sự chú ý của Lý Phàm.
Thứ nhất: Ngư Phu lão nhân biến mất khá lâu, nay lại hiện thân ở Thiên Thần châu. Không còn một thân một mình như trước, lần này, có một bé gái khoảng bảy, tám tuổi đồng hành bên cạnh lão.
Bé gái này mặc quần áo tả tơi giống Ngư Phu lão nhân, còn đeo cái sọt cá có kích thước lớn gần bằng người mình giúp lão, thoạt trông có vẻ buồn cười.
Có kẻ gan lớn định lôi kéo làm quen với tiểu ngư đồng này nhưng lại bị nàng ta lão luyện giáo huấn một chập.
Tuy từ bề ngoài chỉ có tu vi Trúc Cơ nhưng dù đối mặt với tu sĩ Nguyên Anh, nàng ta vẫn giáo huấn họ như đối đãi hậu bối vậy.
Phải biết, Ngư Phu lão nhân ngao du đã khá lâu, hành tung xuất quỷ nhập thần, nhưng lão chưa từng đồng hành với ai cả.
Sự xuất hiện của bé gái này lập tức khiến rất nhiều tu sĩ tò mò. Bọn họ suy đoán và bàn tán về thân phận của tiểu ngư đồng, nhưng chỉ toàn những lời vẩn vơ, chưa ai ra được kết luận cụ thể.
Không hiểu sao, khi nhìn thấy tin tức này, Lý Phàm lập tức liên tưởng ngay đến Thâu Thiên Hoán Nhật Lệnh mà bản thân đã trao đổi với Ngư Phu lão nhân.
"Tư Không Nguyệt?" Lý Phàm híp mắt suy đoán.
Lúc vừa sở hữu được Thâu Thiên Hoán Nhật lệnh, khi biết được lai lịch của nó, Lý Phàm đã từng đưa ra một suy đoán mơ hồ rằng vị tu sĩ đã chế tạo nên lệnh bài này có lẽ chính là Tư Không Nguyệt, truyền nhân đời thứ ba mươi tám của Thâu Thiên Hoán Nhật tông.