"Vô danh tiểu tốt mà thôi, ta làm gì mà có danh hiệu. Lúc làm hướng dẫn viên, ta là hướng dẫn viên Đinh Dần. Khi làm người dẫn đường, ta là chính là Hắc. Chỉ vậy mà thôi." Tu sĩ áo đen lắc đầu, không nguyện ý trả lời.
Khi người dẫn đường Hắc rời khỏi tầm mắt, cả ba người bọn Lý Phàm mới trở về bên trong đình viện bốn mùa ở Thiên Cực viện.
Vị trí này so với lúc đi tổng bộ Vạn Tiên Minh không sai là bao.
"Hàn đạo hữu, hiện giờ đã đi qua tổng bộ Vạn Tiên Minh, rốt cuộc ngươi có biết được nó được đặt ở nơi nào không?" Lý Phàm cười cười, hỏi.
Hàn Dịch trầm ngâm một lúc mới trả lời: "Nếu ta đoán không sai thì tổng bộ Vạn Tiên Minh rất có thể ở trong Thiên Huyền Kính."
Tây Môn Nguyệt phản bác: "Ngược lại, ta cảm thấy Thiên Huyền Kính chỉ có tác dụng truyền tống mà thôi."
"Nếu tổng bộ nằm trong Thiên Huyền Kính..."
"Thế gian có nhiều Thiên Huyền Kính như vậy, vậy thì chẳng phải đồng nghĩa với việc nơi nào có Thiên Huyền Kính thì nơi đó đều là tổng bộ?"
"Vậy thì Thiên Vũ, Thiên Thần, Thiên Khu, Thiên Quyền và cả phần đất trung tâm lại mang ý nghĩa gì?"
Hàn Dịch nghe vậy thì cạn lời, trong lúc nhất thời, y không thể tìm ra được lời nào để phản bác.
Lý Phàm tỉ mỉ suy xét, cảm thấy cả hai đều có lý, nên bèn đứng ra đảm nhận vai trò giảng hòa.
Có điều, đây chỉ là một vấn đề không ảnh hưởng gì đến mình, cả ba người bọn họ đều lười tranh luận tiếp.