Vào thời khắc này, "Kỳ Huyền Chân Linh Biến" vô cùng uyên thâm, trong mắt Lý Phàm, cũng trở nên không còn khó hiểu đến vậy nữa.
Đến nỗi, hắn còn dư sức để nghĩ về kế hoạch tiếp theo.
Ngay lúc bản thể Lý Phàm đang nỗ lực tu luyện thì ở trước tấm bia đá màu đen của Hộ Pháp đường ở tổng bộ Vạn Tiên Minh, Hàn Dịch cuối cùng cũng bước ra ngoài với tinh thần phấn chấn.
"Chúc mừng đạo hữu. Chỉ cần nhìn sơ qua cũng đã biết lần này Hàn đạo hữu thu hoạch được không ít!" Lý Phàm là người đầu tiên mở mắt ra, mỉm cười nói.
"Ha ha, không dám, không dám." Mặc dù tỏ ra khiếm tốn hơn thường lệ nhưng Hàn Dịch lại không thể nào giấu nổi niềm vui trên nét mặt.
"Có điều, sau khi rời khỏi tổng bộ Vạn Tiên Minh, đạo hữu vẫn nên cần thận thì hơn. Hiện giờ, tu sĩ trong thiên hạ đều biết ngươi có công pháp Hợp Đạo rồi đó..." Lý Phàm tốt bụng nhắc nhở một câu.
Hàn Dịch nghe vậy, vẻ mặt nhất thời nghiêm túc hẳn lên.
Y chắp tay với Lý Phàm, nói: "Đạo hữu yên tâm, đạo lý này ta đương nhiên hiểu rõ."
Đúng lúc này, giọng nói của Tây Môn Nguyệt cũng vang lên: "Có thể nói ra những lời này, chứng tỏ Tiêu Phàm đạo hữu quả đáng để thâm giao!"
Hàn Dịch cũng khẽ gật đầu, cảm thấy đúng là như vậy.
Còn Lý Phàm thì lại cười nhẹ, không đáp lời, mà chỉ hỏi: "Không biết sau này hai vị đạo hữu có tính toán gì?"