"Bao lâu à? Không nhớ nữa. Dù sao vẫn luôn như vậy. Trước khi suy diễn được hết tất cả công pháp thì không thể nghỉ ngơi được. Thỉnh thoảng lười biếng một chút thì được."
Vẻ mặt bé gái có chút bất lực: "Thật sự muốn hoàn thành xong công việc thật sớm, như vậy ta có thể ra ngoài thả lỏng nghỉ ngơi thoải mái rồi."...
Lý Phàm và Diễn Pháp Giác ta một câu ngươi một câu, nói chuyện rất thoải mái tự nhiên.
Trong khi đó, tồn tại trong bóng tối kia chẳng biết sao cũng không ngăn cản những câu hỏi có phần suồng sã của Lý Phàm lúc này.
Cứ như vậy, Lý Phàm cũng bắt đầu có được hiểu biết tương đối tường tận về bảo vật đệ nhất của Vạn Tiên Minh.
Cho dù Lý Phàm có lưu luyến thì thời gian cho phép cuối cùng cũng đã hao hết.
"Được rồi, được rồi, nên nói lời tạm biệt rồi." Bé gái vẫy tay cáo biệt Lý Phàm.
"Mong rằng sau này còn có một ngày được gặp lại ngài." Lý Phàm kính cẩn hành lễ.
Sau đó, hắn cảm thấy ánh sáng xung quanh mình bỗng tối dần.
Sau đó, hắn trải qua một màn tối đen như mực.
Chờ đến khi mở mắt ra thì bản thân hắn đã trở về bên ngoài tấm bia đá màu đen của Hộ Pháp đường.
Tu sĩ áo đen dẫn bọn họ đến đây lúc trước vẫn đang chờ ở đó.
Tây Môn Nguyệt cũng đang ở bên cạnh nhắm mắt trầm tư, có vẻ như đang nghiên cứu công pháp mới có được.
Hàn Dịch thì lại không thấy bóng dáng đâu, chưa thấy đi ra.