Nhưng trên mặt, hắn không thể hiện điều gì mà mở miệng an ủi Tây Môn Nguyệt: "Tây Môn đạo hữu, ngươi không cần phải ủ rũ như vậy. Có được trường sinh quả, chứng tỏ ngươi cũng rất may mắn!"
"Kéo dài năm trăm năm tuổi thọ, đó cũng là một bảo bối quý giá."
"Đúng rồi, không biết ngươi có được trường sinh quả này từ đâu?" Lý Phạm thuận miệng hỏi thêm.
"Hai thứ này sao mà giống nhau được?" Có vẻ như Tây Môn Nguyệt đã bị đả kích, vô cùng ủ rũ buồn bực.
"Để có được trường sinh quả này, ta đã phải trải qua cửu tử nhất sinh, tìm được nó từ trong di tích Lật Lăng ở châu Thiên Hóa đó. Còn y thì hay rồi, đồ từ trên trời rơi xuống!"
"Ngươi nói xem có tức không cơ chứ!" Tây Môn Nguyệt vẫn còn muốn nói gì đó, thế nhưng, một bóng đen bỗng dưng xuất hiện khiến y bất giác ngừng lại.
Bóng đen đó không rõ mặt mũi, như thể xung quanh người nó có một tấm lụa đen bao quanh vậy.
Nhưng khắp người y tỏa ra hơi thở lạnh lùng khiến Lý Phàm cảm thấy cực kỳ nguy hiểm.
Sắc mặt của hai người Hàn Dịch và Tây Môn Nguyệt cũng nhất thời trở nên nghiêm túc.
Hắc y nhân đánh giá đám người Lý Phàm một lượt, sau đó tung một chiếc gương tròn nhỏ lên trời.
Gương tròn dừng giữa không trung, bắn ra từng tia sáng bàng bạc bao trùm mấy người bọn họ.
Dường như còn có những ký tự đang chuyển động hướng lên trên men theo những tia sáng đó.