Lý Phàm đứng cạnh một khe suối, nhìn cảnh vật giả tưởng bốn mùa xen nhau này mà chắp tay, chậm rãi đáp lời: "Nói ra cũng không sợ hai vị chê cười. Ban nãy ta đang tự hỏi một vấn đề."
"Vấn đề gì?" Tây Môn Nguyệt ngẩn người.
"Tổng bộ Vạn Tiên Minh, rốt cuộc là ở đâu?" Lý Phàm xoay đầu lại, ánh mắt sáng quắc, nhìn chằm chằm Tây Môn Nguyệt.
"Tổng bộ Vạn Tiên Minh? Đương nhiên là ở..." Tây Môn Nguyệt thản nhiên cười, đang muốn nói gì nhưng vẻ mặt của y chợt cứng đờ, lời nói dở dang cũng dừng lại.
"Ở..." Lông mày nhăn lại, y suy nghĩ rất lâu cũng không nói ra được đáp án.
Lúc này, Hàn Dịch lại chen miệng: "Thiên Vũ, Thiên Thần, Thiên Xu, Thiên Quyền, đây là bốn châu nội địa cốt lõi của Vạn Tiên Minh. Chắc hẳn tổng bộ của Vạn Tiên Minh nằm ngay tại chỗ giao giới của bốn châu."
"Hàn huynh đoán rất có đạo lý, chỉ tiếc..."
Lý Phàm lắc đầu, vừa cười vừa nói: "Ta từng du lịch quanh bốn phía ở châu Thiên Vũ một thời gian. Cũng đã từng thử đi qua tường chắn sương trắng phệ nguyên ở biên cảnh. Bốn phía này dường như là nối liền với nhau, ở giữa hẳn là không có nơi nào khác nữa."
"Đương nhiên, có lẽ là thực lực của ta thấp, thấy mà không biết." Lý Phàm quả quyết.
Hàn Dịch nghe vậy, ánh mắt lộ vẻ kỳ quái: "Ồ? Vậy ư?"
Lúc này, Tây Môn Nguyệt mới nói: "Trong địa phận Vạn Tiên Minh chúng ta có vô số thế giới động thiên ẩn giấu, rất có thể tổng bộ cũng được đặt trong một tiểu thế giới nào đó trong bốn châu."