"Các ngươi cũng đừng vì lòng tham không đáy mà bỏ lỡ cơ hội."
"Ha ha, nhớ năm đó..."
Giọng của Cực Thành tiên tôn càng lúc càng nhỏ, cuối cùng nhỏ tới mức không thể nghe được.
Lúc này, vị tu sĩ mặc áo bào xanh dẫn bọn họ vào trước đó lặng yên xuất hiện bên cạnh.
"Đi thôi." Y truyền âm.
Ba người Lý Phàm thu hồi Cận Pháp ngọc bài rồi chậm rãi rời khỏi đình viện này.
"Tiểu tử, cho ngươi một lời khuyên. Ngọc bài của ngươi chỉ có thể xin thôi diễn công pháp Nguyên Anh. Nếu dùng để thôi diễn công pháp tu hành cảnh giới thì không khỏi quá lãng phí."
"Vậy nên, ngươi hãy thử để Diễn Pháp Giác thôi diễn những công pháp có công hiệu đặc thù."
"Tuy chỉ ở cấp Nguyên Anh nhưng có thể sẽ có hiệu quả kỳ diệu."
Ngay lúc Lý Phàm bước ra khỏi tiểu viện, giọng nói của Cực Thành tiên tôn vừa hay truyền đến bên tai hắn.
Lý Phàm không nhịn được mà quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Cực Thành tiên tôn vẫn vuốt ve thanh vân liễu khô héo kia như lúc họ đến.
Bóng lưng tịch mịch.
Lý Phàm thấy được một vị lão giả đang đi tới điểm cuối cùng của sinh mệnh.
Chậm rãi thi lễ với ông lão một cái, Lý Phàm yên lặng rời đi.
"Tiêu đạo hữu! Tiêu đạo hữu!"
Tiếng gọi truyền tới bên tai, Lý Phàm sững sờ chốc lát mới để ý đến có người đang gọi mình.
Một phần là vì bản thân hắn còn chưa quen với tên gọi của phân thân, một phần là vì hắn đang mải suy nghĩ về lời khuyên của Cực Thành tiên tôn.