Song, một khi suy nghĩ kĩ thì việc này không phải không có khả năng là sự thật.
Đến cấp độ như Thiên Huyền Kính, giới hạn giữa người và vật dường như đã không còn quan trọng nữa.
Lý Phàm tin rằng, Thiên Huyền Kính mà muốn tạo ra một cơ thể thực để sử dụng thì chẳng có bất kỳ khó khăn gì.
Ngoài ra, trong cuộc biến động về giá cỏ Linh Vụ ngày trước, ngay khi mọi chuyện sắp vượt khỏi tầm kiểm soát thì Thiên Huyền Kính đã kịp thời đưa ra thông báo, một lời giải quyết được sóng gió. Rất có thể thông báo ngày đó không phải do tu sĩ nào đó đưa ra mà là do chính Thiên Huyền Kính tự quyết định.
"Thiên Huyền Kính..."
Nghĩ đến đây, lại thêm đang tu luyện trong Thiên Huyền Kính, Lý Phàm càng cảm thấy không thoải mái chút nào. Đến nỗi, hắn cảm thấy không gian riêng tư vốn rộng rãi này nay lại trở nên âm trầm bức bối đến rợn người.
Lắc đầu, thầm đè nén cảm xúc trong lòng, Lý Phàm lần nữa đánh giá không gian xung quanh.
"Nếu những gì mình đoán chính là sự thật, chỉ cần mình không biểu hiện khác thường, Thiên Huyền Kính chưa chắc phát hiện ra."
"Tu sĩ trong Vạn Tiên Minh thật sự quá nhiều, mình chỉ là một tu sĩ Kim Đan bé nhỏ mà thôi."
"Huống chi, cũng có khả năng là mình đang tự hù doạ chính mình mà thôi." Lý Phàm hít mạnh, miễn cưỡng nghĩ như vậy để trấn an bản thân.
"Dù thế nào đi chăng nữa, việc dị biến thiên địa nảy sinh lần này sẽ mang lại lợi ích cho mình trong một khoảng thời gian ngắn."