Không biết qua bao lâu, Lục Tuyết Tĩnh mới khôi phục lại bình thường. Cơ thể lẫn tinh thần đều đã đạt tới cực hạn mà bản thân có thể tiếp nhận khiến nàng ta rơi vào giấc ngủ say.
"Quá nhỏ dại ấu trĩ, nếu cứ vậy để nàng ta trở về thì e rằng dù có vì giữ mạng mà cố gắng che đậy, nàng chưa chắc đã có thể qua mắt được người khác."
"Cần phải chỉ dẫn một thời gian."
Lý Phàm nhìn Lục Tuyết Tĩnh vẫn đang say ngủ, khuôn mặt của nàng ửng hồng một cách không bình thường. Hắn rút tay lại, chuyển sang điểm vào mi tâm của nàng.
Vân Thủy Huyễn Mộng Công, phát động!
Khi Lý Phàm bước vào Kim Đan kỳ, cường độ thần thức của hắn cũng nhảy vọt về chất nên mộng cảnh mà hắn tạo ra lại càng chân thực hơn.
Liên tục tạo ra những mộng cảnh luân hồi, Lý Phàm lấy thân phận của chủ nhân ở bên cạnh Lục Tuyết Tĩnh, dạy dỗ nàng cách ứng xử với những tình huống có thể phát sinh khi nàng trở về với mẫu thân.
Còn Lý Phàm, thông qua mộng cảnh, hắn cũng biết được một số tin tức đại khái của mẫu thân nàng - Lục Khê Thiền.
Rất cường thế, ham muốn kiểm soát cực mạnh.
Từ rất sớm, bà ta đã vẽ sẵn con đường tu hành cho Lục Tuyết Tĩnh.
Vì công vụ quá bận rộn, bản tôn không thể ở bên cạnh nữ nhi nên bà ta đành để một phân thân bên cạnh để chăm sóc con gái.
Bà ta nói một không hai, không hề có thứ gọi là tâm sự tình cảm với con cái.