Nàng ta chả thèm quay đầu lại mà bay về phía chân trời xa xăm. Lý Phàm nheo mắt nhìn theo hướng rời đi của tiểu cô nương "Bảo hổ lột da, tuy nguy hiểm vạn phần nhưng một khi thành công, lợi ích thu được sẽ cao gấp trăm ngàn lần."
"Chỉ cần cẩn thận một chút, khi phát giác điều gì không ổn thì mình lập tức kích hoạt "Hoàn Chân". Vậy thì nguy hiểm sẽ bị áp đến mức thấp nhất."
"Hoặc có lẽ cũng không nguy hiểm như mình nghĩ. Thủ pháp của Ngư Phu lão nhân quỷ dị như vậy, ngay cả người trong cuộc như mình còn chẳng cảm nhận được gì."
"Nếu không phải tiểu cô nương kia quá non, biểu hiện quá rõ ràng như thế, mình chưa chắc đã phát hiện được một chuyện khó ngờ và không có đạo lý như vậy."
"Khoan..." Lý Phàm lập tức ý thức được điều gì đó.
"Cảm giác này có hơi giống với quỷ dị?"
Trong đầu của Lý Phàm, hình ảnh ở biển Tùng Vân lần lượt hiện ra: đoàn người trong Vân Thuỷ thiên cung; Thanh Ngưu kéo xe cho Phu Tử.
"Lưỡi của Thiên Sát kiếm giấu trong Vân Thủy thiên cung, đoàn người của Vân Thủy Thiên Cung đều hoá thân thành quỷ dị."
"Ngay cả chủ nhân của Thiên Sát kiếm cũng vậy sao?"
"Đã có chuyện gì phát sinh vào thời gian đó?"
Ngay khi Lý Phàm đang suy tư thì một cảm giác kỳ lạ chợt tuôn ra trong lòng hắn. Hắn lập tức ngước nhìn lên: Lục Tuyết Tĩnh vốn bay rất xa, chỉ còn là một điểm đen nhỏ, giờ lại bất ngờ rơi thẳng xuống như chim gãy cánh, đè gãy khá nhiều cành cây, biến mất khỏi tầm mắt của Lý Phàm.