Nếu như câu hỏi trước đó chỉ là thất lễ thôi, vậy thì yêu cầu lúc này của Lý Phàm phải nói là thực sự quá đáng.
Không có bất cứ một nữ tu sĩ Trúc Cơ bình thường thường nào sẽ làm ra những hành động ngượng ngùng đến vậy trước một người mình mới gặp lần đầu, ấy vậy mà Lục Tuyết Tĩnh lại thực sự là theo toàn bộ yêu cầu của Lý Phàm, thứ tự đâu ra đấy.
Chỉ có điều, nàng lại nhìn chằm chằm về phía Lý Phàm như muốn đóng đinh hắn, trong ánh mắt toàn là lửa giận bừng bừng, nàng như hận không thể nghiền xương vứt cốt Lý Phàm.
Lý Phàm là người như thế nào, hắn sao có thể bị một tiểu cô nương vừa ra khỏi khuê các dọa sợ cơ chứ.
Hắn mỉm cười nói với Lục Tuyết Tĩnh: "Xem ra nàng vẫn chưa hiểu tình thế trước mắt của mình."
"Ừm, dám nói năng lỗ mãng trước mặt Ngư Phu lão nhân, người mà bản thân chưa biết rõ nông sâu... có lẽ nàng quả thực không được dạy dỗ đến nơi đến chốn."
"Xoay tròn giống như lúc nãy vậy, không được ta cho phép thì không được dừng lại." Lý Phàm lãnh đạm ra lệnh.
Ánh mắt của Lục Tuyết Tĩnh thoáng loé lên vẻ khuất nhục nhưng cơ thể thì lại không chịu nghe lời nàng, bắt đầu thực thi những động tác xoay vòng buồn cười.
Lý Phàm tạm thời không để ý nàng ta nữa mà bắt đầu tìm hiểu nguyên nhân tại sao tình huống này lại xảy ra.
Lúc trước, khi giao nàng ta cho Lý Phàm, Ngư Phu lão nhân đã gọi nàng ta bằng những từ ngữ như "món đồ", "vật"...