Cho dù người khác có biết tất cả những thứ khác thì cũng chẳng ảnh hưởng to tát gì đến hắn, vậy nên hắn không sợ bị Ngư Phu lão nhân kiểm tra.
Ngư Phu lão nhân xem xét từng món từng món "Cái này không phải, cái này cũng không phải."
"Cái này..."
"Hử?"
Tim của Lý Phàm lạc nhịp, hắn nhìn thấy lão giả lấy ra một thứ từ trong nhẫn trữ vật ra rồi cẩn thận xem xét.
"Có chút thú vị." Lão tỏ vẻ khá hứng thú.
Thứ khiến vị cường giả Ngư Phu lão nhân này cảm thấy hứng thú là chính là bảo vật của Thâu Thiên Hoán Nhật Tông mà Lý Phàm cảm thấy có vấn đề nên vẫn luôn bị hắn vứt trong góc xó nào đó nằm ăn bụi: Thâu Thiên Hoán Nhật lệnh.
"Nếu có thể lợi dụng thứ phế phẩm này để đổi lấy một quyển công pháp từ tay Ngư Phu lão nhân thì quá tốt rồi."
Lý Phàm suy nghĩ nhanh chóng, lập tức tỏ ra vẻ hết sức vui mừng, nói ngay: "Tiền bối, đây là vật mà người đánh mất sao?"
Ngư Phu lão nhân cầm lệnh bài, hơi ngẩn người: "Thứ này?"
"Không phải, không phải." Lão lắc đầu phủ nhận.
"Chỉ là ta cảm thấy thứ đồ chơi này rất thú vị."
"Đã khá lâu rồi ta không gặp được món đồ chơi nào hiếm lạ như thế này."
Lão nhìn Lý Phàm, hỏi chân thành: "Tiểu oa nhi, nguyện ý chia sẻ không?"
Diệp Phàm trả lời một cách hào hùng: "Vãn bối không tinh mắt như tiền bối, vật này vào tay đã lâu nhưng ta vẫn chỉ biết rằng nó là một tấm lệnh bài có công dụng chứa đồ mà thôi."