"Hoặc cũng có thể nói, một khi biết được công dụng của nó, tất cả trận pháp sư đều sẽ thích thú đến mức không bỏ tay ra được."
"Các ngươi đoán thử xem nó được dùng để làm gì?"
Lý Phàm cẩn thận xem xét khay ngọc trên tay Kỷ Hoành Đạo, cảm thấy khá quen mắt, rất nhanh, hắn đã nhớ ra, vật này hơi giống với "phá trận bàn"mà trước kia hắn từng thấy qua.
Phá trận bàn là pháp bảo có thể tiến hành phân tích mà không cần phá hoại kết cấu của trận pháp, từ đó, nó sẽ cung cấp cho trận pháp sư biết phương pháp tham khảo để phá trận.
"Chẳng lẽ, đây là bản thăng cấp của phá trận bàn?" Lý Phàm bất giác nghĩ vậy.
Hiển nhiên, không chỉ có Lý Phàm, đa số học viên đang phấn khởi nhìn chằm chằm vào khay ngọc đều nghĩ vậy.
"Xem ra các ngươi đã đoán ra được, vậy ta cũng không úp mở nữa."
"Công dụng của vật này quả thật khá giống với phá trận bàn." Kỷ Hoành Đạo vuốt ve khay ngọc, cảm khái nói vậy.
"Tuy nhiên, nó lại mạnh hơn phá trận bàn nhiều."
"Phá trận bàn vốn có một nghìn không trăm tám mươi cái hợp thành một bộ."
"Nhưng, khay ngọc nhỏ bé này chỉ có một mình nó mà lại còn có thể phân tích trận pháp nhanh hơn phá trận bàn gấp vài lần."
"Bởi vì, nó là một trong những tái sinh thể mà Thiên Huyền Kính sinh ra gần đây."
"Tổng cộng có chín cái."
"Chúng ta đặt tên cho nó là "Giải Ly Điệp"."
"Tất nhiên, nếu chỉ có công năng phá trận, nó cũng không đáng để ta và các các vị đồng liêu trong Sách Trận đường phải động tâm."