Phản ứng của Lý Phàm cũng không tốt hơn gì. Nhìn đám dị thú cường đại hơn mình gấp ngàn gấp vạn lần lại dễ dàng bị người tàn sát, hắn cảm thấy sự sợ hãi theo bản năng không thể kìm được mà tràn lan trong tim mình.
Ý thức thuộc về Lý Phàm gắng gượng đoạt lại quyền khống chế cơ thể để ngước nhìn lên thân ảnh yếu ớt trên cao.
Ngay khi Hứa Khắc đang rơi vào sự nghi ngờ chính bản thân mình thì một giọng nói vang lên đã đánh tan chút ý nghĩ may mắn của nó.
"Ngừng tay đi, Bạch tiên sinh."
"Ta biết ngươi đến đây để tìm ta." Lục Nhai một thân áo xanh lam xuất hiện trước thân ảnh yếu ớt kia.
Mà thân ảnh kia quả thật lại ngừng ra tay, để mặc cho đám dị thú vội vã trốn chạy đầy trời.
"Lục Nhai, lâu rồi không gặp nha." Bạch tiên sinh mỉm cười, nói.
Lục Nhai lặng im không lời.
"Thật sự là... Bạch tiên sinh?" Hứa Khắc cảm thấy đôi chân mềm nhũn, ngã sóng soài trên mặt đất, khó thể nào tiếp nhận được sự thật này.
Ngay sau đó, một nghi vấn lớn hơn lại nảy ra trong lòng nó: "Rốt cuộc tại sao Bạch tiên sinh lại làm như vậy?"
Trong mắt Hứa Khắc, tuy rằng Bạch tiên sinh là người tốt nhất thế gian, thế nhưng sư phụ, sư thúc, các sư huynh đệ ở Ngự Thú tông đều đối đãi rất tốt với mình.
"Tại sao vậy?"
Hứa Khắc lún sâu vào cõi hoang mang.
Trên trời cao, Bạch tiên sinh dường như đang nói gì đó với Lục Nhai, sau đó, hai người cùng biến mất. Trong khi đó, Ngự Thú tông ở bên dưới thì càng lúc càng hỗn loạn.