Tới lúc rồi, Lý Phàm thoáng giật mình.
Như là bản năng của thân thể, Lý Phàm dùng cái mỏ dài nhọn của bản thân mổ về màn đen phía trước.
"Rầm rầm rầm."
Tuy chỉ mổ nhẹ, nhưng với Lý Phàm lúc này mà nói thì đó là tiếng nổ vang ngang với khai thiên tích địa.
Lý Phàm thử hồi lâu, khi hắn đã cảm thấy mệt mỏi thì trong bóng tối, mới chỉ có một khe hở khó có thể nhận ra xuất hiện.
Đúng lúc này, năng lượng ôn hòa lại xuất hiện một lần nữa, làm dịu thân thể của Lý Phàm. Cảm giác không còn sức lực thoáng cái biến mất.
Lý Phàm lấy lại tỉnh táo, tiếp tục nghiệp lớn "khai thiên tích địa".
Mệt thì nghỉ, lập tức lại có năng lượng ôn hòa truyền tới để cho hắn có thể duy trì tiếp. Cứ như vậy, lặp lại không ngừng, khe hở phía trước xuất hiện càng lúc càng nhiêu.
Nhưng Lý Phàm có thể cảm nhận được, nguồn năng lượng trợ giúp bản thân đang không ngừng yếu bớt.
Cũng may, vận may của hắn không tệ, trước khi năng lượng ôn hòa này hao hết, hắn đã thành công mở ra một lỗ nhỏ trong bóng tối vô tận này.
Tia sáng mặt trời xuyên qua, tách mở hắc ám, rọi thẳng lên người Lý Phàm. Hắn không hề do dự, mỏ dài tiến hành mổ liên tục.
Lỗ nhỏ dần biến thành hố nhỏ, cuối cùng tạo thành một cái động lớn đủ để Lý Phàm chui ra. Lý Phàm lắc đầu, xông thẳng tới miệng động rồi chui qua.
Mặt trời ấm áp, gió mát thổi qua, côn trùng kêu vang, chim chóc ca hát, hoa cỏ thơm ngát... Chỉ một thoáng, một thế giới xinh đẹp xuất hiện trước mắt Lý Phàm.