Lý Phàm suy nghĩ tới đây, lần đầu tiên trong đời này, hắn có cảm giác tự bê đá tự đập chân mình.
"Khó trách Vạn Tiên Minh lại kiên quyết muốn xây dựng Thiên Huyền Toả Linh Trận như vậy, để đảm bảo số lượng nhân viên bày trận, thậm chí ngay cả người đã đào thải như mình cũng được triệu tập bổ sung."
"Chẳng qua, đời này chuyện phổ cập Thiên Huyền Tỏa Linh trận đã là xu hướng phát triển chính, không thể ngăn cản. Sau này, mình chỉ có thể hành động càng thêm cẩn thận, ngàn vạn lần không thể bại lộ ra chỗ khác thường của bản thân."
"Nếu như thật sự không ổn, vậy thì lập tức dùng Hoàn Chân đi. Dù sao tu vi của mình hôm nay đã đột phá tới Kim Đan, sau khi hư hóa cũng có thể giữ lại tu vi."
Lý Phàm thầm than một tiếng, tiếp tục đọc nốt ngọc giản của Trương Chí Lương lưu lại.
Trương Chí Lương vừa thấy Thiên Huyền Tỏa Linh trận thì lập tức đã hiểu rõ uy năng của trận pháp cho nên mới đâm ra sợ hãi.
Nhưng đồng thời, ông ta cũng nhận được dẫn dắt rất lớn, quả thật Vô Hạn Pháp và Thiên Huyền Kính có thể kết hợp thật.
Nhưng nếu muốn chiếm Thiên Huyền Kính làm của riêng thì đây chỉ là lời nói vô căn cứ.
Như vậy, có dị bảo nào có thể thay thế địa vị của Thiên Huyền Kính để đảm nhiệm vai trò hạch tâm trong Vô Hạn Pháp đây?
Sau khi tòi một phen, Trương Chí Lương đã cho ra kết luận.