Tiêu Tu Viễn híp mắt, nhớ lại đủ loại chuyện xảy ra từ lúc tiếp xúc với vị Lâm Phàm này tới nay, y không khỏi bộc lộ sắc thái không thể ngờ được ra mặt.
"Thú vị, không ngờ rằng Tiêu Tu Viễn ta đây cũng có ngày nhìn nhầm."
"Xem ra thân phận thật của vị đạo hữu này không hề đơn giản..."
Đúng lúc này, một âm thanh lạ cắt đứt suy nghĩ của y.
Tiêu Tu Viễn nhìn về phía âm thanh truyền tới, ánh mắt của y toát ra vẻ kinh ngạc.
"Đó là gì?"
Lý Phàm cũng bị thanh âm này thu hút, hắn ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trên bầu trời, nơi bị vô số giọt mực màu đen bao phủ, có một tiếng nổ vang cực lớn truyền ra không ngừng.
"Phương hướng đó là..."
Lý Phàm hơi nheo mắt, rồi lại trầm tư chốc lát rồi tỏ vẻ không thể tin được "Vân Thủy Thiên Cung?"
Chuyện khác thường này vẫn tiếp tục, hơn nữa, tiếng nổ kia cũng càng lúc càng lớn hơn, dường như bên trên bức màn sân khấu đen kịt này, có một thứ gì đó đang nhanh chóng đến gần.
Chợt, một sợi chỉ nhỏ tách mở hải dương mực đen ra, nương theo tiếng rít đột nhiên xuất hiện, chỉ trong chốc lát đã tới trên không Vạn Tiên đảo.
Những giọt mực đen xung quanh nó trở nên rung động không yên, chỉ muốn nhanh chóng thôn phệ hoàn toàn dị vật càn rỡ này.
Thế nhưng, xung quanh sợi chỉ nhỏ kia lại có khí đen vặn vẹo toả ra, ta thành một phòng tuyến vô cùng chắc chắn khiến cho những giọt mực đen vốn có thể thôn phệ vạn vật kia không thể tiến thêm một tấc.