Trong lòng, Lý Phàm bất giác hiện lên một nghi vấn, hiện tại Chương sư huynh có tu vi gì, Hợp Đạo hay Trường Sinh thiên tôn? Khi Côn Bằng hiện thế, Chương Thiên Mạch vẫn chưa xuất hiện ngay, đến khi dị thú hoàn thành Côn Phệ nuốt Xích Viêm, trốn chạy xa rồi thì Chương Thiên Mạch mới xuất hiện.
Nếu như Diệp Phi Bằng nuốt xong Xích Viêm liền trốn chạy mà không đắc ý kêu to thì liệu y có thể đã tránh được Chương sư huynh, giữ được mạng nhỏ hay không?
Khuôn mặt mập mạp của Diệp Phi Bằng hiện ra trong tâm tưởng, Lý Phàm bất giác lắc lắc đầu.
"Khi biết được trên thế gian còn có một tên sát thần đang truy sát yêu thú mà vị Côn Bằng trước kia được tổ tiên Diệp gia cứu giúp vẫn quyết định truyền lại tinh huyết của mình cho phàm nhân... Hừ, xem ra nó chẳng phải do lòng tốt mà làm vậy."
"Không phải đồng loại, ắt có dị tâm. Chương sư huynh, làm tốt lắm!" Lý Phàm cảm khái, lại nhíu mày suy nghĩ.
Hắn nhớ lại, giọng nói của Chương Thiên Mạch là sự kết hợp giữa hai âm thanh khác nhau mà thành. Một là giọng nói vốn có, còn lại là tiếng trẻ con non nớt.
"Vũ Si Nhi, đại năng chuyển thế, lôi đình màu tím ..." Lý Phàm híp mắt, từng chuyện từng sự việc đã qua dần tái hiện lại trong đầu của hắn.
Vào lần đầu diệt sát Tư Không Nghi, truyền nhân của Thâu Thiên Hoán Nhật tông, thông qua hai phần tàn hồn trong Thâu Thiên Hoán Nhật lệnh của gã, hắn đã biết được sư phụ bất đắc dĩ của Tư Không Nghi là Tư Không Bác làm thế nào để trốn đến biển Tùng Vân.