Quả nhiên, sự việc phát sinh tiếp theo đã chứng thực cho suy đoán của Diệp Phi Bằng. Thậm chí Trương Chí Lương còn đê tiện hơn nhiều so với tưởng tượng của y. Lão phong tỏa chiến trường, ép buộc những tu sĩ Hóa Thần khác phải tử đấu với Xích Viêm, còn chính lão thì ngồi đó làm ngư ông đắc lợi. Hơn nữa, lão còn mời hẳn một vị tiên tôn Hợp Đạo giúp đỡ...
Lỡ như vị tu sĩ Hợp Đạo Hắc Nha này ra tay, y sẽ chẳng thể nào có cơ hội thắng cuộc. Có nên mạo hiểm hành động hay không?
Quyết tâm vốn có của y đã bị lung lay trước sự xuất hiện của vị tu sĩ Hợp Đạo này. Thế nhưng, ngay khi chứng kiến những tu sĩ Hoá Thần đang tử đấu từng người một mất mạng, Xích Viêm thì càng lúc càng bị thương nặng, còn Trương Chí Lương thì sắp hợp đạo thành công, sự do dự trong y lập tức biến mất.
Đôi mắt chợt loé lên ánh đỏ mà nhìn vào Xích Viêm đang vô cùng yếu ớt kia, y cũng không thể kìm lại được tham tâm đang tuôn trào trong lòng.
"Cung đã lắp tên, không thể không bắn!"
"Việc đã đến nước này, mình cũng không thể rút lui nữa!"
"Có sự phối hợp của Thương Hải châu, mình có thể dùng thần thông "Côn Phệ" để nuốt trọn một phần ba biển Tùng Vân."
"Trương Chí Lương đã đọc được kí ức của mình, với sự cẩn thận vốn có, lão chắc hẳn đã có kế hoạch để đề phòng mình."
"Nhưng, vô dụng thôi!"
"Mình vốn sẽ không giáp mặt chiến đấu, mặc kệ gì mà thiên địa chi phách, gì mà Trương Chí Lương, ta chỉ cần há miệng nuốt trọn!"