Linh khí xung quanh giảm mạnh với tốc độ kinh người, năm vị tiên quân lập tức phát hiện ra điều bất thường.
"Trương Chí Lương, ngươi muốn chết!" Hồng Hi Tiên Quân vừa giận vừa sợ hét vang cả bầu trời. Ngọn núi treo ngược thay đổi mục tiêu, đâm về phía con mắt trên trời kia.
Thế nhưng, không gian phía trước lại liên tục gấp khúc, khiến cho ngọn núi với sức nặng kinh người có thể đè bẹp mọi thứ kia lại không cách nào tiếp cận được con mắt đó.
Không chỉ thế, khi phát hiện ra tất cả công kích của mình đều thất bại, không thể xuyên qua phong tỏa không gian kia, các vị tiên quân đều lấy lại bình tĩnh từ cơn tức giận.
"Lưỡng Nghi Vi Trần Trận? Ngươi đột phá đến Hóa Thần Cảnh rồi?"
Tử Vân Tiên Quân, người vẫn chưa nói lời nào kể từ lúc bắt đầu trận chiến, lúc này lại cất lời. Giọng nói thánh thót kia lại khiến cho sắc mặt của các vị tiên quân phải biến đổi mạnh. Còn Trương Chí Lương thì chỉ lặng im không đáp lời.
Thấy thế, Xích Viêm vốn trọng thương ở cạnh bèn chớp lấy thời cơ, vội vàng công kích các tu sĩ Hoá Thần vẫn còn đang trong cơn ngỡ ngàng kia.
Bọn người Hồng Hi lại bị ép phải tiếp tục chiến đấu. Nhưng lần này, do bị Lưỡng Nghi Vi Trần Trận rút lấy linh khí nên bọn họ chẳng thể nào khôi phục lại như trước, hơn thế nữa, con mắt khổng lồ trên bầu trời kia thỉnh thoảng cũng sẽ chiếu ánh mắt xuống khiến động tác của bọn họ bị trì trệ.