Thế nhưng, tất cả bọn họ đều kinh hãi phát hiện ra truyền tống trận đã mất đi tác dụng.
Sự hoảng loạn bắt đầu lan truyền trong phạm vi nhỏ, có vài người muốn tự mình bay khỏi biển Tùng Vân.
Song, cũng có rất nhiều tu sĩ vững tin rằng các vị tiên quân sẽ không bại trận, vẫn tập trung lực chú ý quan sát cuộc chiến kinh thế này.
Mới đầu, đối mặt với công kích của mười tám phân thân Xích Viêm, năm vị tu sĩ Hoá Thần có hơi luống cuống và bỡ ngỡ, ai nấy đều bị thương nặng.
Tuy vậy, dầu gì cũng là tu sĩ Hoá Thần, họ tất nhiên sẽ không bị Xích Viêm một chiêu đoạt mạng dễ như vậy.
Cộng thêm sự trợ giúp đến từ trận miện của Trương Chí Lương, các vị tiên quân dần quen thuộc với lối đánh mới của Xích Viêm, dù rằng cho vẫn rơi xuống thế hạ phong, bị những phân thân kia áp chế gắt gao.
"Chư vị, đã đến nước này, chúng ta không nên giấu diếm thực lực nữa!" Giọng nói của Hồng Hi Tiên Quân vang lên.
"Ra tay toàn lực đi! Còn cuối cùng ai đạt đến Hợp Đạo thì trông chờ vào may mắn của bản thân vậy!"
"Vừa hợp ý ta! Lão phu bêu xấu trước vậy!" Tiếng cười hào sảng của Hạo Hiên Tiên Quân vang vọng khắp đất trời.
"Trúng!"
Sau một tiếng hét vang, mười tám mũi tên bạc không hề báo trước mà xuất hiện, tất cả đều xuyên qua ngực của Xích Viêm.
"Lan Thương giang thủy lạc cửu thiên!" Nước sông trút xuống từ trên trời cao, vừa đến chốn phàm trần, nó phân ra thành mười tám nhánh như mười tám con rồng uốn lượn, lần lượt chiến đấu với phân thân của Xích Viêm.