"Nhân lúc cảm xúc lúc trước vẫn còn lưu lại trong tâm tưởng, các ngươi nên nhanh chóng trở về lĩnh ngộ, khắc ghi vào trí nhớ."
"À..., có lẽ các ngươi còn cần phải tốn chút thời gian để điều chỉnh lại cảm giác của cơ thể."
Kỷ Hoành Đạo vừa cười vừa nói như vậy.
Nghe thế, Lý Phàm liền cảm thấy hoảng hốt, vì lúc này, hắn mới nhận ra, thế giới xung quanh mình vẫn còn ở trạng thái đen và trắng, đã mất đi những màu sắc vốn có khác.
Điều càng làm Lý Phàm kinh hãi hơn là nếu không có lời nhắc nhở của Kỷ Hồng Đạo thì có lẽ hắn cũng không nhận ra được điểm này, cứ như đây là trạng thái vốn có vậy.
"Đồng hóa? Tư duy bị ảnh hưởng?"
"Có thể trở thành nền móng thành lập nên Vạn Tiên Minh, Thiên Huyền Kính, quả thật không thể xem thường nó."
Nếu như từ trước đến nay, Lý Phàm chỉ xem Thiên Huyền Kính là một pháp bảo siêu cấp thì bây giờ, trong mắt Lý Phàm, Thiên Huyền Kính không khác gì những cường giả siêu cấp đang ẩn nấp phía sau màn mưu đồ kinh thiên.
Vào lần đầu thấy Thiên Huyền Kính, nội tâm của Lý Phàm đã không tự chủ được mà sinh ra tham niệm: "Bảo vật như vầy, nhất định phải thuộc về mình."
Còn bây giờ thì...
Cho dù bản thể của Thiên Huyền Kính được đặt ngay trước mặt Lý Phàm, hắn cũng không dám thu nhận, ít nhất là hiện tại hắn không có khả năng tiếp nhận.
"Những sợi tơ trắng đen kia đại biểu cho thứ gì? Còn chùm sáng bảy màu kia lại có ý nghĩa gì nữa?" Trở về biệt viện, Lý Phàm vẫn còn đang bị chìm sâu trong chấn động đến từ lần đầu thấy Thiên Huyền Kính.