Chúng liên tục chuyển động, va chạm, hòa hợp vào nhau. Vô số những điểm hư vô lóe sáng sinh ra rồi lại tiêu tán vào hư không.
Tâm thần như bị bức tranh tráng lệ này thu hút, qua một hồi lâu, mọi người mới phục hồi tâm thần.
"Nghe nói tất cả những bí mật trên thế gian đều được ẩn giấu trong những bạch tuyến và hắc tuyến này. Tiếc là với tư chất chậm chạp tối dạ, ta không cách nào hiểu thấu được chúng." Giọng nói mang chút tiếc nuối của Kỷ Hoành Đạo vang lên bên tai đoàn người.
"Đi thôi, mặt kính vừa sinh ra đang ở ngay phía trước."
Kỷ Hoành Đạo thuận tay bắt lấy một sợi hắc tuyến vừa lướt qua, ngay lập tức, thân thể của ông ta đã biến mất theo nó trước mắt mọi người.
Đoàn học viên thấy thế thì cũng học theo, ai nấy đều vươn tay bắt lấy những sợi hắc tuyến đi qua bên cạnh.
Lý Phàm dường như được hoà thành một thể với hắc tuyến, thế giới màu xám vốn vận động cực nhanh, ngay lúc này, lại trở nên vô cùng chậm chạp trong tầm mắt của hắn.
Sợi hắc tuyến liên tục tiến về mục tiêu nơi xa xăm kia. Trên đường, nếu vô tình có bạch tuyến nào sắp va chạm vào thì chúng đều sẽ như có suy nghĩ của riêng mình, tự động tránh khỏi hắc tuyến có học viên bên trong.
Trên đường quá giang, Lý Phàm không ngừng tấm tắc lấy làm lạ trước cảnh tượng hoành tráng này.