Mập mạp do dự một lúc, rồi ánh mắt bỗng trở nên kiên định vô cùng.
"Với người thường mà nói, Xích Viêm hiện thế là tai họa ngập đầu, nhưng đối với mình, đây là một cơ duyên bằng trời."
"Mình đau khổ chờ đợi nhiều năm như vậy cũng chỉ chờ thời khắc này đến, sao có thể buông tha đơn giản như vậy cơ chứ?"
Nghĩ tới đây, Diệp Phi Bằng bình tĩnh nói: "Mặc dù tiền bối Đầu Lâu có thần thông khó lường nhưng dù sao ông ta cũng bị thương rất nặng, thực lực giảm đi nhiều, lời tiên đoán cũng không hoàn toàn đáng tin. Ta cảm thấy ông ta chỉ nghi thần nghi quỷ mà thôi."
"Chúng ta ở lại biển Tùng Vân nhiều năm như vậy mà vẫn bình an đây thôi, có thể có chuyện gì lớn được!"
Tiêu Hằng nhìn bộ dáng chẳng thèm quan tâm của Diệp Phi Bằng, càng cảm thấy nghi ngờ thêm.
Dựa vào hiểu biết của Tiêu Hằng với tên mập này, nếu là trước đây, hễ có tin gì nguy hiểm thì cho dù không chắc chắn trăm phần trăm, y tất nhiên thà tin là có còn hơn không, phản ứng đầu tiên là chọn chạy trốn, chắc chắn sẽ không giống bây giờ, tùy ý bỏ qua nguy hiểm có khả năng xảy ra như thế này.
Chẳng nhẽ thực lực trở nên mạnh mẽ nên y can đảm rồi? Hay là y bị tinh huyết Côn Bằng ảnh hưởng?
Tiêu Hằng cảm thấy có điểm không thích hợp, nhưng cũng không mở miệng phản bác khuyên nhủ ngay mà làm ra vẻ mặt "ngươi nói rất có lý, để ta suy nghĩ thêm".