"Ngươi ăn nói bậy bạ không sao, nhưng nếu ai đi qua nghe tưởng thật..."
"Đám tiểu tử kia đứa nào cũng có thân thích, góp lại số lượng vô cùng lớn."
"Ngay cả Quan Hành Tu còn bị cách chức tạm thời, ta thì càng không gánh nổi đâu."
Kỷ Hoành Đạo mất kiên nhẫn, kết thúc cuộc đối thoại của hai người: "Hai người bớt tranh cãi đi."
Địa vị của Kỷ Hoành Đạo ở phía trên Hoàng Phủ Tùng, ông ta vừa nói vậy, quả nhiên Hoàng Phủ Tùng ngậm miệng lại.
Kỷ Hoàng Đạo lại quay sang dặn dò Lý Phàm "Ngươi cứ ở trong biệt viện chờ trước đã. Bên trong Hoàn Vũ lệnh có một viên tụ hồn châu chuẩn bị cho ngươi. Trong khoảng thời gian này, ngươi không được lười biếng, phải nắm lấy cơ hội mà cảm ngộ."
"Làm phiền tiền bối." Lý Phàm lên tiếng cảm tạ.
Kỷ Hoành Đạo vẫy tay, Lý Phàm lại quay về biệt viện quen thuộc lần nữa.
Tuy nhiên, liệu đây có phải là gian phòng hắn cư trú trước kia không thì khó mà biết được.
"Quan Hành Tu." Lý Phàm nhớ tới lời Hoàng Phủ Tùng nói ban nãy, nảy ra ý nghĩ, vội vàng tìm kiếm thông tin có liên quan tới Quan Hành Tu.
"Chỉ huy sứ Cảnh Vệ viện châu Thiên Vũ..."
"Là một trong những người được đề cử kế nhiệm chức tổng chỉ huy Cảnh Vệ viện tiếp theo."
Lý Phàm híp hai mặt lạ, bắt đầu thầm nghĩ trong đầu.
Lần ngoài ý muốn này có thể chỉ là bề ngoài mà thôi, nhìn kiểu gì cũng thấy có mùi âm mưu phía sau.