"Lữ đạo hữu, ngươi thật sự tìm thấy linh quả giúp tăng tuổi thọ rồi sao?"
"Suỵt, khe khẽ, khe khẽ thôi. Lần này trong chuyến thám hiểm U Lâm dưới lòng đất, ta quả thật có chút thu hoạch. Theo giám định của Thiên Huyền Kính, đó là Linh Quy Tử Chân quả, có thể kéo dài một trăm năm mươi năm tuổi thọ." Giọng nói của Lữ đạo hữu có vẻ đắc ý.
"Chà..."
"Linh Quy Tử Chân quả, ta nhớ là trong danh sách Cực Thành Tiên Tôn đưa ra hình như không có loại linh quả này thì phải? Đó chẳng phải là..."
"Lần này Lữ đạo hữu đã gặp được tạo hóa lớn rồi!"
"Kéo dài một trăm năm mươi năm tuổi thọ, đó quả là một bảo vật vô cùng quý hiếm. Chỉ là không biết có thể xếp hạng bao nhiêu trong Ứng Chinh Huyền Thưởng. Nếu như may mắn có thể lọt vào một trong ba vị trí đầu thì..."
"Đó là Diễn Pháp Giác đấy..."
Hơi thở của mọi người không khỏi trở nên gấp gáp hơn...
Lý Phàm nghe mấy người họ nói chuyện, nét mặt hơi thay đổi.
Lúc này, hắn cũng không quan tâm đến việc xử lý sạch sẽ chỗ thức ăn còn lại nữa mà trực tiếp đặt một toà biệt viện ở Luận Đạo Lâu, sống ở trong đó.
Quả nhiên, trong biệt viện cũng có Thiên Huyền Kính.
Sau một hồi tìm kiếm, Lý Phàm đã hiểu hết đầu đuôi sự việc.
Hóa ra, từ sau khi từ chức Tổng chỉ huy Thủ Vệ viện, Cực Thành Tiên Tôn tập trung dưỡng thương, mặc dù thương thế dần hồi phục, nhưng thọ nguyên hao tổn lại không thể bù lại được.