"Không cần phải nhìn ta với vẻ mặt hoảng sợ như vậy, ta biết các ngươi đang nghĩ gì. Nhưng nơi đây là Thiên Vũ thành, trọng địa của Vạn Tiên Minh đấy, không biết có bao nhiêu cặp mắt đang dòm ngó đâu. Loại chuyện như vậy, sao có thể..."
Tu sĩ mập vừa lải nhải, vừa nhanh chóng thực hiện công việc của mình.
Lý Phàm nghe vậy thì thở phào một hơi nhẹ nhõm giống các tu sĩ khác.
Nhưng hắn cũng không hoàn toàn tin tưởng lời của tu sĩ mập, vẫn âm thầm đề phòng, chuẩn bị sẵn sàng niệm Hoàn Chân bất cứ lúc nào.
"Không biết nên xưng hô với tiền bối như thế nào nhỉ?" Khi đến lượt mình, Lý Phàm bỗng hỏi một câu.
Tu sĩ mập sửng sốt, động tác trên tay chậm một nhịp.
"Tiểu tử, ngươi thú vị đấy, cứ có cảm giác một ngày nào đó ta sẽ gặp lại ngươi." Tu sĩ mập liếc mắt quan sát Lý Phàm một lượt, nói: "Ta tên là Hoàng Phủ Tùng."
Miệng nói như vậy, nhưng y không dừng động tác trên tay lại nữa.
Vỗ một cái lên người Lý Phàm.
Khi ánh sáng bùng nổ, khung cảnh trước mắt Lý Phàm thay đổi, hắn xuất hiện ở trong một đình viện khác.
Phía trước hình như chính là cánh cửa rời khỏi nơi này.