Sau khi chuẩn bị sẵn sàng, tia thần thức này của Lý Phàm bắt đầu thử tiếp xúc với chiếc kén có chứa ánh sáng đỏ này. Hắn như thể tiến vào trong cơ thể của một người khác vậy, không thể hành động cũng như nói chuyện.
Lý Phàm chỉ có thể dùng góc nhìn của đối phương để quan sát mọi vật xung quanh. Vài cảnh tượng vụn vặt nhanh chóng lóe lên trước mắt, đó là do thanh tẩy dẫn đến việc ký ức bị thiếu.
"Vị đạo hữu này... đây là sách cấm, muốn mua không?"
Một tu sĩ lén lén lút lút lấy ra một ngọc giản có hình thù kỳ quái, đưa đến trước mắt người nọ.
"Cút, cút, cút!" Vị tu sĩ hắn nhập vào mất kiên nhẫn quát...
"Vị đạo hữu này... có muốn mua sách cấm không? Chắc chắn rất kích thích, xem rồi sẽ không thiệt đâu."
Lại có một vị tu sĩ khác lặng lẽ hỏi. Tu sĩ nọ suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn từ chối...
"Vị đạo hữu này, có hứng thú tìm hiểu quyển sách cấm này không? Không xem sẽ hối hận cả đời đấy."
"Do hai vị Xướng Thư Ông và Diệu Bút Tiên liên thủ tạo nên, ở trong kỳ cảnh này chắc chắn là trải nghiệm chân thực..."
Tu sĩ bị nhập vào do dự hồi lâu, khẽ hỏi: "Giá cả thế nào?"...
Đoạn ký ức tiếp theo bắt đầu rõ ràng và liền mạch hơn.
Chắc hẳn đây là đoạn ký ức mà vị tu sĩ này có ấn tượng sâu sắc và khó quên nhất khi còn sống.
"Rốt cuộc trong cấm thư này có nội dung kinh thế hãi tục gì mà lại khiến cho kẻ này dù đã chết mà vẫn không quên được?" Lý Phàm không khỏi phấn chấn hẳn lên, bắt đầu mong chờ...