Muốn ngưng tụ ra nhiều ánh sáng vàng kim rõ rệt như thế thì rốt cần bao nhiêu thần hồn đây? Hàng ngàn? Hay là hàng vạn? Càng nghĩ lại càng cảm thấy rét run.
Có một số anh tài trận đạo từ khi tu đạo đến nay vẫn luôn say mê nghiên cứu trận pháp, rất ít khi tiếp xúc với mặt tàn khốc của tu tiên giới.
Lúc này, không chỉ sắc mặt của họ tái nhợt mà cả nội tâm của họ cũng hoảng hốt không thôi.
Kỷ Hoành Đạo trầm giọng hỏi: "Sao? Sợ rồi à? Cảm thấy bọn ta quá tàn nhẫn?"
"Nhưng các ngươi phải biết, chỉ riêng một trận chiến ở Thiên Linh châu thôi, số lượng tu sĩ tử trận của Vạn Tiên Minh ta đã gấp trăm ngàn lần số lượng thần hồn chứa bên trong tụ hồn châu trong tay các ngươi!"
"Chưa kể đến những cuộc chiến lớn nhỏ liên tục nổ ra trong hàng ngàn năm nay. Nhân từ với kẻ địch mới thật sự là tàn nhẫn."
Kỷ Hoành Đạo nhìn các tu sĩ trẻ tuổi trước mặt một lúc lâu, ông ta chỉ nói đến đây chứ không tiếp tục đi sâu vào chủ đề này nữa.
Thay vào đó, ông lại tiếp tục giới thiệu tụ hồn châu óng ánh vàng kim kia.
"Điều các ngươi phải làm là nhận ra được dấu vết của hồn khế thông qua việc không ngừng quan sát và tiếp xúc với những thần hồn này."
"Sau cùng, các ngươi cần phải đạt đến trình độ chỉ cần liếc sơ là có thể nhận ra được sự khác biệt trong đó mà không cần dùng đến ngoại lực."
"Chỉ có như vậy thì khi tạo dựng "Thiên Huyền Toả Linh trận", các ngươi mới có năng lực vận hành và điều chỉnh trận pháp trong giao tranh."