Ông ta đưa ra một khối ngọc giản óng ánh sắc vàng.
Lý Phàm không xem ngay mà cất đi, rồi lại nói lời cảm tạ Trương Chí Lương.
Còn ông ta thì nét mặt vẫn lãnh đạm như trước, sau đó một quả thức linh cầu bay đến trước mặt Lý Phàm, ông bảo: "Để ta xem xem gần đây ngươi có bỏ bê việc tu luyện trận đạo hay không."
Lý Phàm nhận lấy thức linh cầu, trả lời những câu hỏi bên trong một cách thuần thục.
Một lúc sau, Trương Chí Lương kiểm tra những điểm sáng trên thức linh cầu, hài lòng mà khẽ gật đầu. Ngay sau đó, ông ta lấy ra một hộp đen nhỏ, đưa cho Lý Phàm.
"Bên trong có một món đồ ta chuẩn bị cho ngươi, được đặt phong ấn bên trên, đến thời khắc cần thiết, phong ấn sẽ tự động mở ra." Trương Chí Lương nhìn Lý Phàm, dặn dò thật cẩn thận.
"Lần đi châu Thiên Vũ này đường xá xa xôi, vì vậy, ta đã giúp ngươi yêu cầu một cơ hội sử dụng truyền tống trận khoảng cách cực xa, đến thẳng châu Thiên Vũ."
"Ngọc bài truyền tống này phải được sử dụng trong mười ngày, nếu không nó sẽ tự động biến mất." Nói xong, Trương Chí Lương ném một khối ngọc bài qua.
Lý Phàm tiếp lấy, thấy trên ngọc bài có điêu khắc hình tượng một lão giả đội mão cao, giống hệt với bức tượng thiên tôn ở quảng trường Truyền Pháp.
"Ngươi đi đi!"
"Nhớ lấy, không được làm mất mặt Trương Chí Lương ta đây!" Trương Chí Lương khoát tay ra hiệu cho Lý Phàm rời khỏi.
Lý Phàm cung kính hành lễ, từ từ lui ra."Cũng vừa đúng lúc nên rời khỏi biển Tùng Vân rồi."