"Kinh Huyền làm việc quả thật rất đáng tin, điểm cống hiến mình bỏ ra không uổng phí chút nào."
"Sau khi huấn luyện trận pháp bí mật tại châu Thiên Vũ kết thúc, có lẽ biển Tùng Vân đã không còn tồn tại nữa rồi. Đến lúc đó, mình trực tiếp đi đến châu Thiên Vận để tụ hợp với Hà đạo hữu vậy."
Khi Lý Phàm vẫn đang tính toán, bọn ba người Tô tiểu muội đã đi đến một vùng đầm lầy rộng ngàn dặm ngoài di tích Triều Nguyên tông. Cuối cùng cũng đến nơi, Tô tiểu muội hăng hái quan sát dãy kiến trúc nguy nga tráng lệ cách đó không xa, hận không thể bước chân vào di tích ngay tức khắc.
Trương Hạo Ba lại cảm thấy hơi nghi ngờ: "Không phải nghe nói có rất nhiều tu sĩ đến đây thám hiểm di tích hay sao? Tại sao con đường này lại vắng lặng như thế này? Người đâu cả rồi?"
Sóc Phong cũng chau mày: "Đúng là kỳ lạ, nhưng cũng không cần nghĩ nhiều làm gì, cứ tiến lên phía trước thì ắt sẽ biết được nguyên do."
Lượng người đứng trước của di tích Triều Nguyên tông quả thật không đông đúc như trong lời đồn, chỉ có vài tu sĩ quanh quẩn bên ngoài, không dám đi vào.
Sau khi dò hỏi một hồi, cả ba mới biết được nguyên nhân vì sao cách đây không lâu nơi này vẫn còn đông vui nhộn nhịp, mà nay lại vắng như chùa bà đanh.
Thì ra, bảy ngày trước, tại di tích Triều Nguyên tông tưởng như vốn không có gì nguy hiểm này lại đột nhiên có một chuyện xảy ra khiến mọi người vô cùng hoảng sợ.