Ân Thượng Nhân dùng ánh mắt có phần điên cuồng kia nhìn Tô Trường Ngọc, nói với giọng đầy đầy cám dỗ và mê hoặc
Tuy nhiên, Tô Trường Ngọc vẫn giữ được sự bình tĩnh hiếm có của mình: "Nếu đã vậy, xin hỏi tiền bối, cái giá phải trả là gì?"
"Nếu người người đều có thể dễ dàng "lấy thân trúc cơ", vậy thì chẳng phải thiên tài đã đầy ra đất cả rồi?"
"Nếu người người đều là thiên tài, vậy có khác biệt giữa thiên tài với kẻ tầm thường có còn nữa không?"
Ân Thượng Nhân cười một cách đầy ngớ ngẩn, chỉ tay về phía mấy trăm thi thể đầy trên đất kia, bảo: "Đây chính là cái giá phải trả!"
Tô Trường Ngọc không thấu hiểu ý tứ trong đó, chỉ đành trầm lặng.
"Sau khi giải phẫu, mổ xẻ mấy trăm "ta" khác, đã có đầy đủ nắm chắc, ta mới dám bắt đầu "lấy thân trúc cơ"."
"Mặc dù đã cẩn thận như vậy nhưng ta vẫn còn cách sự "hoàn mỹ" kia trong đường tơ kẽ tóc."
"Những tu sĩ tầm thường mà vọng tưởng muốn "lấy thân trúc cơ" thì chính là tự tìm đường chết."
Ân Thượng Nhân cười gằn, giải thích "Cơ thể con người vô cùng huyền diệu và lại cực kỳ phức tạp."
"Đa số kẻ tầm thường sao có thể tường tận hiểu được chính bản thân mình để có thể "lấy thân trúc cơ" cơ chứ."
"Có thể tự hiểu chính mình mà không nhờ cậy vào sự trợ giúp bên ngoài thì mới thật là thiên tài hiếm có."
Nghe vậy, Tô Trường Ngọc lập tức hiểu ra.
Y không khỏi cảm thấy chán chường.