Cả hai khả năng đều có. Rốt cuộc chân tướng như thế nào, còn cần Lý Phàm tự mình xác minh.
Trước mắt, hắn gần như có thể xác định, chủ nhân của thời không di niệm này đúng là vị "Bạch tiên sinh" mình chưa từng gặp mặt này.
Lý Phàm quyết định không thay đổi kế hoạch trước đó đã đề ra, trước tiên cứ giải quyết sự kiện "đi lấy thọ quả ở Ninh Viễn thành" đã rồi tính tiếp.
Sau khi định ra kế hoạch trong đầu, Lý Phàm tập trung ánh mắt vào bức tượng đá có phần không trọn vẹn kia. Có vẻ như tượng đá này đã được tạo ra từ rất lâu rồi, đầy dấu vết thăng trầm của năm tháng, không còn vẻ thiêng liêng gì từ quá khứ nữa.
Khuôn mặt trống rỗng lặng lẽ đối diện với Lý Phàm.
"Một tảng đá lớn như vậy, chế tạo hai ba bộ tiên tuyệt thạch đinh cũng dư dả." Lý Phàm nghĩ vậy, rồi lại nhìn về phía chiếc rương gỗ giữa phòng, hết sức hài lòng.
"Ừm, tốt, ngay cả công cụ chế tác cũng có sẵn rồi."
Ngay sau đó, Lý Phàm cũng không do dự nữa, dùng thần thức điều khiển búa, dao, đinh và những công cụ khác, bắt đầu leng keng vào việc.
Không lâu sau đó, hàng chục chiếc tuyệt tiên thạch đinh nhỏ dài đã được chế tạo hoàn thành, được Lý Phàm đặt trên chiếc bàn dài dưới tầng hầm.
"Kế tiếp, phải thử xem "Phong Tiên Tuyệt Linh Châm" này có thể tóm được Chương sư huynh hay không. Nếu có thể..."
"Thì đám người Sở Lương cũng chỉ là bọn tôm tép nhỏ, mình có thể dễ dàng dựa vào thần thông Phược Trùng tóm gọn bọn chúng."