Kiếm quang như thể va chạm với thứ gì đó, tiếng ầm ầm và âm thanh rên rỉ mơ hồ truyền đến từ phía đó.
Nhìn từng mảnh hoa đào rơi lả tả từ phương xa, Sóc Phong hừ lạnh một tiếng rồi nhắm mắt thu kiếm lại. Lý Phàm chứng kiến trận đấu này từ đầu đến cuối, lúc này không khỏi khen ngợi một câu "Kiếm pháp tốt!"
Từ khi Thẩm Ngọc Nhu gọi ra cái tên "Ta Vô Địch", sự chú ý của Lý Phàm đã tập trung hoàn toàn về bên phía Tô tiểu muội.
Không ngờ rằng trong tình huống này lại có thể gặp được "Ta Vô Địch" trong "Cùng Ngồi Luận Đạo", Lý Phàm đương nhiên hứng thú. Sau khi mạnh miệng nói đã tìm ra cách đánh bại Chương sư huynh, y lại lặn mất tăm không thấy đâu.
Kể cả đến lúc Chương Thiên Mạch bị Chung Thần Thông đánh bại, y vẫn chưa từng xuất hiện. Lý Phàm vốn tưởng rằng y đã bỏ mạng ở xó xỉnh nào rồi, không ngờ con hàng này vẫn sống nhăn răng, mà còn tốt là đằng khác.
"Tại sao y lại không khiêu chiến Chương sư huynh nữa?"
Lý Phàm xem xét lịch sử chiến đấu trong Cùng Ngồi Luận Đạo, không khỏi đâm ra nghi hoặc. Tên này không giống như một kẻ khoác lác.
Hơn nữa, khi xem lại trận đối chiến với Chương Thiên Mạch trước đó, Lý Phàm thấy nhân vật "Ta Vô Địch" của Sóc Phong cũng sử dụng phi kiếm, nhưng mà là tám mươi mốt thanh tử mẫu kiếm vàng kim, khác xa thanh kiếm gỗ y đang sử dụng kia.
"Y giấu thực lực, hay là..."
"Trùng tu?"