Lúc này, Trương Hạo Ba mới truyền âm cho Tô tiểu muội: "Muội nghĩ gì thế hả? Vị trước mặt này chúng ta không động vào được đâu, sao lại ép người ta giúp mình? Chẳng lẽ chỉ vì tiết kiệm hai trăm viên linh thạch thôi sao?"
Tô tiểu muội dừng bước: "Gì mà hai trăm linh thạch! Ta keo kiệt đến vậy sao? Ngươi đừng có lúc nào cũng xem ta là trẻ con được không!"
"Nói tiếp, ngươi già đầu vậy rồi mà sao lá gan lại nhỏ thế hả?!"
"Gì mà không dễ chọc cơ chứ... Hắn ta là Trúc Cơ kỳ, ta cũng là Trúc Cơ kỳ, có gì phải sợ!"
Trương Hạo Ba nghe vậy thì cũng cạn lời, Trúc Cơ kỳ của ngươi sao so được với Trúc Cơ kỳ của người ta.
Tuy nhiên, tính khí quậy tưng của Tô tiểu muội lại phát tác không điểm dừng, nàng vậy mà còn dám chạy lên hỏi đông hỏi tây người nọ.
"Ngươi thật sự tên "Ta Vô Địch" sao? Sao lại có tên kỳ lạ đến vậy?"
"Trước kia ngươi thật sự là tu sĩ Hoá Thần rồi mới tán công tu luyện lại à?"
"Trở thành tu sĩ Hoá Thần có cảm giác như thế nào?"
"Bộ áo giáp lúc nãy thật không tệ nha, là bảo bối đúng không?"
Trương Hạo Ba ở phía sau nghe được mà không khỏi trắng cả mặt, lo sợ Ta Vô Địch bị Tô tiểu muội chọc giận, trở mặt thành thù.
Có điều, tuy Ta Vô Địch tuy không trả lời nghi vấn của Tô tiểu muội nhưng cũng không hề tức giận. Ngược lại, nét cười như ẩn như hiện lại loáng thoáng trên gương mặt của y. Thấy vậy, Trương Hạo Ba cũng hiểu ra.