Nhưng điều mà tất cả các tu sĩ có mặt ở đây đều không ngờ tới là tên tu sĩ gây chuyện kia dường như chẳng hề bị ảnh hưởng bởi uy thế của Nguyên Anh kỳ. Ngược lại, y còn mỉm cười, trực tiếp chỉ đích danh nam tử âm nhu kia "Thẩm Ngọc Nhu, ngươi vẫn ẻo lả như trước kia."
Thẩm Ngọc Nhu nghe thế thì sắc mặt đại biến, Đào Hoa động thiên trên đầu y cũng thoáng chốc biến mất. Y nghiêm nghị nhìn kỹ tu sĩ gây chuyện trước mặt mình "Rốt cuộc ngươi là ai?"
Nam tử gây hấn phủi phủi áo quần, tùy tiện nói: "Thay một bộ y phục thôi mà ngươi đã không nhận ra ta rồi?"
Ngay sau lời nói đó, áo vải xanh trên người nam tử lộ ra một tia vàng kim, hoá thành một bộ áo giáp lấp lánh rực rỡ.
Thẩm Ngọc Nhu ngẩn người, rồi mới nhớ ra điều gì đó, tỏ vẻ ngạc nhiên: "Ta Vô Địch?"
Ngay sau đó, y cũng tức tốc bay ra xa, cố gắng kéo dài khoảng cách. Một lát sau, y mới đột ngột ngừng lại, quay đầu nhìn "Ta Vô Địch" mà hỏi với vẻ nghi ngờ "Chẳng phải ngươi đã đột phá Hoá Thần rồi sao? Thế nào lại biến thành tu sĩ Trúc Cơ rồi?"
"Ta Vô Địch" nhún vai, tỏ vẻ không quan trọng, trả lời: "Cảm thấy luyện sai rồi nên dứt khoát luyện lại từ đầu mà thôi."
Lời mà Vô Địch nói ra có vẻ nhẹ như mây khói nhưng rơi vào tai của những tu sĩ tại đây thì lại như sấm nổ ngang tai.