May là Tô tiểu muội chỉ nóng tính chứ không ngu ngốc.
Chỉ khi biết đối phương là tu sĩ Trúc Cơ, mình có khả năng đánh thắng được thì nàng mới ra tay trước.
Tô tiểu muội lâm trận, Trương Hạo Ba cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Y đành phải liên thủ giáo huấn người ta một trận rồi cuốn gói đi nhanh.
"Hy vọng lần này nàng có thể yên tĩnh lâu lâu một chút."
Khi phát hiện Tô tiểu muội trở nên yên lặng trầm tĩnh, Trương Hạo Ba cầu mong như vậy. Thế nhưng, lẽ thường của đời là trời không toại lòng người bao giờ.
Sau một thời gian đi xuyên qua châu Cửu Sơn, khi đến ngọn núi vắt ngang đầu tiên, Tô tiểu muội có vẻ như không "kiềm chế" được nữa, "bệnh cũ" lại muốn tái phát.
Bởi vì, trên ngọn núi vắt ngang đầu tiên này, núi Thạch Tế, lại có một trạm gác được lập ra.
Hễ tu sĩ muốn vượt núi thì đều phải giao nộp một số linh thạch nhất định.
Theo ghi chú trên địa đồ Diệp Phi Bằng đưa, chín ngọn núi ở châu Cửu Sơn này đều có chung một quy tắc kỳ dị, đó là tu sĩ không thể phi hành trên không trung.
Thế nên, nếu muốn vượt qua núi Thạch Tế thì ngoại trừ không ngại gian khổ trèo đèo lội suối và phải vượt qua không biết bao nhiêu rủi ro ra, tu sĩ chỉ có thể đi qua sơn đạo được thành lập sẵn này.
Trước khi khởi hành, hai người cũng đã chuẩn bị một ít linh thạch, trên đường đi, họ lại thuận tay thu thêm linh thạch từ những tu sĩ bị "giáo huấn" kia. Vậy nên hai người cũng không thiếu linh thạch để dùng.