Nhìn bộ dạng đau khổ gần chết vô cùng đáng thương của tên mập này, nếu không phải từ trước đến nay Lý Phàm luôn giám thị nó thì e rằng hắn đã sớm bị kỹ xảo diễn kịch của nó lừa gạt rồi.
Nể tình nó ra sức biểu diễn như vậy, Lý Phàm cũng không nỡ bỏ mặc.
Hắn suy tư một lúc, khắc "'Tạo Hóa Hồng Lô Công", bí pháp dùng lực lượng từ mật tàng để cường hoá cơ thể mà bản thân nghiên cứu ra, lên trên ngọc giản rồi truyền qua cho Diệp Phi Bằng.
Diệp Phi Bằng thấy trước mắt lóe sáng.
Thấy lần này có thu hoạch, y lập tức mừng rỡ nhảy dựng lên. Cầm ngọc giản trong tay, y không chờ được mà bắt đầu xem lấy xem để nội dung bên trong.
"Tạo Hóa Hồng Lô Công?"
Chỉ năm chữ to vô cùng khí phách này đã đủ khiến y phải kinh hãi.
Đồng tử của Diệp Phi Bằng co lại, y thu hồi ngọc giản theo bản năng, quan sát trải phải một hồi.
Sau khi chắc chắn trong tiền trạm cảnh này chỉ có một mình mình, Diệp Phi Bằng mới như hổ đói mà đọc ngấu nghiến nội dung công pháp.
Sau một lát, y lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.
"Chỉ thế này?"
Diệp Phi Bằng cảm giác thấy sai sai, y không cam lòng, đọc kỹ lại lần nữa.
"Không đúng. Tạo Hóa Hồng Lô Công này vừa nghe đã thấy huyền bí vô cùng, sao có thể đơn giản như vậy?"
"Chẳng lẽ nó thâm ảo quá mức, còn tư chất của mình không đủ nên mình không thể hiểu hết được?"
Trong lúc nhất thời, mập mạp rơi vào tình trạng hoài nghi bản thân sâu sắc.