Có ca ca làm chỗ dựa, Tô tiểu muội càng thêm đắc ý, không thể chờ đợi mà muốn lập tức xuất phát ngay.
Tiêu Hằng tức tới khó thở vội vàng ngăn lại, khuyên mãi mới tạm giữ được người ở lại.
Y đề nghị hai người chuẩn bị kỹ một hồi rồi mới nên đi về châu Cửu Sơn cũng chưa muộn.
Tiêu Hằng nhìn Tô tiểu muội đang hung dữ lườm mình mà chỉ có thể thở dài không nói nên lời.
Y biết rõ tính tình của Tô tiểu muội.
Dọc đường đi, nếu không gặp ai thì còn tốt.
Một khi gặp được người ngoài, Tiêu Hằng chắc cú Tô tiểu muội sẽ nảy sinh xung đột với người ta.
Nếu có thể, Tiêu Hằng cũng muốn đi cùng, ở bên cạnh bảo vệ hai người.
Thế nhưng, sau khi Tô tiểu muội và Trương Hạo Ba rời đi, người có chiến lực trên hoang đảo này cũng chỉ còn lại y và Diệp Phi Bằng.
Mà Diệp Phi Băng thì lại thần thần bí bí, thường xuyên ra ngoài, vốn không hề đáng tin cậy.
Nếu mà Tiêu Hằng cũng rời đi nốt thì một khi có nguy hiểm, chỉ sợ người trên hoang đảo này không có sức chống cự.
Còn nếu mang theo đám Tô Trường Ngọc đi cùng thì e rằng còn nguy hiểm hơn nữa.
Cho dù bọn họ muốn đi thật thì Tiêu Hằng cũng không có khả năng đồng ý.
Tiêu Hằng suy nghĩ một hồi rồi khởi động nghi thức, tiến vào tiền trạm cảnh bạch cốt.
Y định xin tiền bối Đầu Lâu giúp đỡ, thử xem có thể nhận được trợ giúp gì hay không.