"Số tuyệt tiên thạch còn sót lại trong miếu nhỏ kia cũng tạm đủ để luyện ra một bộ thạch đinh."
Lý Phàm lập tức dùng điểm cống hiến mua bộ châm pháp "Phong Tiên Tuyệt Linh" này...
Năm 25 sau Lưu Điểm, sau khi Lý Phàm bế quan không lâu, tin tức truyền ra từ châu Cửu Sơn lại hấp dẫn ánh mắt của tu sĩ khắp thiên hạ một lần nữa.
Gần đây, toà di tích Triều Nguyên tông mãi vẫn chưa dò xét được gì kia bỗng có biến hoá kỳ dị.
Lúc mới bắt đầu, bên trong di tích tông môn trống không này thỉnh thoảng lại có bóng người xuất hiện đi tới đi lui.
Chờ khi các tu sĩ phát hiện chạy tới thì bóng người lại biến mất không thấy đâu.
Dần dà, tần suất bóng người xuất hiện càng ngày càng nhiều, thời gian xuất hiện mỗi lần cũng gia tăng đáng kể.
Về sau, ngay cả thanh âm nói chuyện của bóng người, tu sĩ cũng có thể nghe thấy được.
Ngoại trừ việc không chạm vào được, không phải thực thể thì những bóng người này không khác gì con người.
Bóng người hình như không phát hiện có tu sĩ tiến vào nên vẫn sinh hoạt như thường nhật tại thời không của bản thân, không hề bị quấy nhiễu.
Mà nguyên nhân khiến chuyện này gây tiếng vang lớn là do có một vị tu sĩ trùng hợp bắt gặp cảnh tượng một đệ tử của Triều Nguyên tông đứng đọc "Thiên Quang Trúc Dương Quyết".
Tu sĩ này vui mừng, vội vàng học thuộc lòng pháp quyết.
Tuy rằng đây chỉ là một bộ công pháp Luyện Khí kỳ nhưng chuyện này có ý nghĩa phi phàm.