Nhưng dù sao, chúng cũng là cô nhi một mình bươn chải bên ngoài nên có tâm lý chịu đựng rất mạnh.
Lý Phàm không thấy được chút sợ hãi nào trong mắt chúng, chẳng qua chỉ có chút mờ mịt mất phương hướng không biết nên làm gì mà thôi.
"Chắc vị Bạch tiên sinh này cũng sắp tới rồi."
Trong thành, lúc này ngoại trừ Lý Phàm ra, không còn ai là người tu hành nữa, hắn không hề cố kỵ, lập tức vận dụng thần thức tìm kiếm tung tích của Bạch tiên sinh trong số những người còn sống sót.
Dựa theo miêu tả của đám nhóc, Bạch tiên sinh rất dễ tìm.
Trẻ tuổi, dịu dàng, đẹp mắt, rất giống hình tượng thư sinh yếu ớt.
Nhưng mà...
Sắc mặt Lý Phàm thay đổi, hắn không tìm được ai phù hợp cả.
Lý Phàm lại tìm thêm mấy lần, vẫn không có kết quả.
"Chẳng lẽ cái gọi là rất đẹp kia là do lũ nhỏ tự tô điểm thêm?"
Lý Phàm không khỏi suy đoán.
Không còn cách nào khác, hắn chỉ đành ở trong miếu nhỏ chờ Bạch tiên sinh tới.
Thế nhưng, lại có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Đợi cho đến khi thời gian ở lại Vẫn Tiên cảnh kết thúc, hắn vẫn không chờ được Bạch tiên sinh tới.
Cảnh sắc chung quanh dần hoá hư ảo, ngay lúc Lý Phàm sắp phải rời khỏi Vẫn Tiên cảnh, hắn loáng thoáng nghe được tiếng hô hào hứng của đám nhóc "Tiểu Bạch! Tiểu Bạch tới rồi!"
"Bạch tiên sinh! Bạch Tiên sinh!"
Lý Phàm mạnh mẽ quay đầu lại nhìn, chỉ trông thấy một bóng người mơ hồ.