Dao găm vừa chạm tới tượng đá, trong nháy mắt, thủy linh khí duy trì năng lượng cho nó lập tức tiêu tán.
Ngoài dội ướt tượng đá ra thì nó chẳng thể tạo thành một chút phá hư nào cả.
"Bảo bối tốt! Đáng tiếc là số lượng quá ít, mình cũng không có cách mang đi."
"Bằng không thì mình có thể dùng làm nguyên liệu chế tạo một gian mật thất an toàn tuyệt đối."
Suy nghĩ tới việc lợi dụng đặc tính của vật liệu không biết tên này như thế nào, Lý Phàm không thể không cảm thấy tiếc nuối.
Chợt, Lý Phàm nảy ra ý tưởng, tìm một cục đá ở trên mặt đất gần tượng đá.
Hắn dùng tảng đá làm công cụ, đập lên tượng đá khiến cho nó vỡ ra một mảnh nhỏ.
Sau đó, Lý Phàm lấy mảnh đá vụn từ tượng đá này đâm vào cánh tay.
Máu tươi chảy ròng ròng.
Lý Phàm khẽ cau mày.
Khi vận chuyển tới miệng vết thương do mảnh vụn tạo thành thì linh khí lại đột nhiên đình trệ, làm cho thương thế không cách nào được chữa trị.
Lý Phàm rơi vào trầm tư, lúc này, hắn mới nhịn đau rút mảnh vỡ ra, cầm trong tay vuốt ve.
"Có lẽ không cần dùng phương pháp "tiêu hao", mình cũng có thể đánh bại Chương sư huynh."
Hắn âm thầm suy nghĩ.
Ngay lúc Lý Phàm còn đang nghiên cứu tượng đá thần kỳ này, trận chiến trên bầu trời đã tới giai đoạn gay cấn.
Tống Hòa Tụng lộ ra bộ mặt thật, cùng với đám người Sở Lương vây công Chương Thiên Mạch.
Lực phá hoại do mấy người giao thủ khiến cho Ninh Viễn thành bên dưới trở nên hoang tàn.