"Ngài cũng là người có y thuật lợi hại nhất trên thế gian này."
"Đồng thời cũng là người đẹp đẽ nhất trên thế gian này."
Mấy đứa nhóc phía sau cũng nhao nhao mở miệng phụ họa: "Bạch tiên sinh là người nói chuyện dịu dàng nhất trên thế gian."
"Ngài là người thông minh nhất trên thế gian."...
Lý Phàm nghe những câu từ ca ngợi xuất phát từ cảm nhận của bọn nhỏ mà không khỏi cảm thấy buồn cười.
Trong mắt mấy đứa nhóc, chỉ sợ Ninh Viễn thành nho nhỏ này là cả thế gian của chúng đi.
Nhưng mà, qua đây cũng có thể nhìn ra được Bạch tiên sinh này có chỗ hơn người, hơn nữa còn đối xử với bọn nhỏ rất tốt.
Một người như vậy liệu có khả năng là chủ nhân của di niệm duy trì mảnh thời không này chăng?
Lý Phàm nổi lên hứng thú.
"Đúng là Bạch tiên sinh giỏi thật! Có thể dẫn ta tới gặp y được không?" Hắn mỉm cười hỏi.
Chớp mắt một cái, năm đứa nhỏ lập tức im lặng.
Bọn chúng lui ra sau một bước theo bản năng, dùng ánh mắt cảnh giác quan sát Lý Phàm.
Dường như Lý Phàm là người xấu có âm mưu không tốt vậy.
Lý Phàm cười thản nhiên: "Đừng sợ ta, ta giống với Bạch tiên sinh của mấy đứa, cũng là người tốt. Chẳng qua ta muốn gặp mặt y mà thôi."
Bọn nhỏ dùng ánh mắt trao đổi với nhau một hồi, rồi vẫn là thằng nhóc tóc vàng đứng ra lên tiếng.
"Thật ra chúng ta không biết Bạch tiên sinh ở đâu."
"Chúng ta sống ở miếu nhỏ thành đông, Bạch tiên sinh thường xuyên tới đó thăm chúng ta."