"Nếu như ngay cả thử thách của Ý Mã cũng không vượt qua được thì điều đó có nghĩa là mình căn bản không có tư cách đại diện biển Tùng Vân đến châu Thiên Vũ, kế thừa tuyệt học của Trương Chí Lương. Chết thì cũng đã chết rồi."
"Chậc chậc, sau khi thăng cấp Hóa Thần, tâm thái của Trương Chí Lương quả thật khác xưa rất nhiều."
"Trước đây, mình chỉ có tu vi Luyện Khí thôi mà đã nhận được sự quan tâm đặc biệt của ông ta, được truyền thụ "Vô Hạn Pháp" rồi."
"Còn hiện giờ thì..."
Nghĩ đến đây, Lý Phàm không khỏi cảm thán.
Sau đó, hắn lập tức báo cáo tin tức cho Trương Chí Lương.
Trương Chí Lương cũng khá bất ngờ trước việc Lý Phàm có thể tiêu hóa được Ý Mã trong thời gian ngắn như vậy.
"Hửm? Xem ra ý chí của ngươi còn mạnh mẽ hơn ta tưởng."
"Tốt lắm! Ngươi là người đầu tiên trong ba người làm được."
"Phần thưởng!"
Nói rồi, Trương Chí Lương gửi một món đồ cho Lý Phàm thông qua Thiên Huyền Kính.
Món đồ này là một khối hình vuông phát sáng màu trắng, đúng là Trận Miện mà Lý Phàm đã muốn có từ lâu.
Sau khi nhận được đồ, Lý Phàm không khỏi cảm thấy bất ngờ.
Hắn liên tục nói: "Đa tạ tấm lòng của đại sư."
"Trận Miện này tặng cho ngươi đấy. Trong đó có hơn trăm trận pháp được xếp chồng lên nhau, những lúc rảnh rỗi ngươi có thể tháo ra nghiên cứu."
"Nếu như ngươi có thể tự mình tạo ra một Trận Miện gồm ba mươi trận pháp xếp chồng lên nhau thì có thể tự xưng là một trận pháp sư rồi."