Nhưng chỉ trong chớp nhoáng, cảm giác được có gì đó không đúng, hắn miễn cưỡng dừng hành vi này lại.
Huyền Hoàng Luyện Tâm Chú từ từ nghiền nát nỗi sợ hãi đang liên tục tuôn trào kia, biến chúng thành dưỡng chất nuôi dưỡng tâm thần, nó cũng giúp Lý Phàm lấy lại được chút bình tĩnh để suy nghĩ.
"Hay là Trương Chí Lương đã phát hiện ra điều gì, muốn thông qua phương thức này để hại mình?"
"Không đúng... hiện giờ ông ta đã thăng cấp Hóa Thần, muốn đối phó với một tu sĩ Trúc Cơ nhỏ bé như mình thì chẳng cần rắc rối vậy. Trực tiếp ra tay là được."
"Vậy thì hiện tượng lạ kỳ này là do chính Ý Mã gây nên?"
Đang nghĩ thế thì Lý Phàm lại cảm thấy hoảng hốt.
Dường như có người đang nhìn chằm chằm vào mình.
Lý Phàm kinh hoàng, bèn quay người lại.
Chỉ thấy Trương Chí Lương đang lặng im nhìn mình với một nụ cười quỷ dị khó tả.
Lý Phàm theo bản năng mà lùi nhanh về sau, linh lực cuộn trào, Tùng Vân Kiếm chuẩn bị tấn công.
Nhưng chỉ chớp mắt sau, Trương Chí Lương lại biến mất.
Lý Phàm ngẩn người, sực nhớ ra mình đang ở trong Thiên Huyền Kính.
Ngay cả Thiên Y mà muốn cưỡng chế xâm nhập thì cũng sẽ gây ra động tĩnh lớn. Trương Chí Lương sao có thể âm thầm xông vào được?
"Ảo giác?"
Lý Phàm quay đầu nhìn thân xác Ý Mã trên đất, lập tức phát hiện được điểm khác biệt, bèn nhíu mày.
Cái xác Ý Mã này không biết đã thay đổi tư thế từ lúc nào.