Một lát sau, y mới trả lời: "Theo suy đoán của cá nhân ta, lần này Ngũ Lão hội sẽ mượn cơ hội để thăm dò Vạn Tiên Minh."
"Thăm dò? Xin chỉ giáo cho?" Lý Phàm hứng thú hỏi.
Tiêu Tu Viễn hạ giọng: "Mấy lời này chúng ta lén nói với nhau là được, xin đạo hữu chớ truyền ra ngoài."
"Ta có một tin tức bí mật, có một vị Hợp Đạo tiên tôn nào đó trong Vạn Tiên Minh muốn nghịch thiên địa chi lý để chứng trường sinh."
"Vị tiên tôn này có quan hệ rất tốt với các cường giả Hợp Đạo khác, nghe nói, ông ta mời không ít người giúp đỡ, không biết bọn họ đã đi đâu."
"Ta đoán có lẽ Ngũ Lão hội đã nghe được tiếng gió nên muốn tạo ra chút áp lực để thăm dò xem tình báo có thật hay không."
"Biến cố ở châu Cửu Sơn chỉ là món khai vị mà thôi, nếu không ngoài dự đoán thì món chính vẫn còn ở phía sau."
Thoạt tiên, Lý Phàm còn tưởng rằng vị cường giả Hợp Đạo mà Tiêu Tu Viễn nói là Lam Vũ tiên tôn ở châu Nguyên Đạo.
Nhưng khi nghe miêu tả thì đây rõ ràng không hợp với Lam Vũ.
"Còn có người khác cũng muốn tiến vào Trường Sinh cảnh sao?" Lý Phàm nói thầm trong bụng.
Cũng từ đó, một mối nghi ngờ sinh ra trong lòng hắn.
"Vị tiên tôn này muốn đột phá, vậy mà còn mời bằng hữu đến trợ trận? Chẳng lẽ là..." Lý Phàm không nói hết, nhưng ý của hắn đã rất rõ ràng.
Tiêu Tu Viễn cười nói: "Đạo hữu suy nghĩ như thế cũng rất bình thường. Dù sao chúng ta cũng là tu sĩ, muốn tấn thăng từ Trúc Cơ cảnh đến Hợp Đạo kỳ thì cần phải cướp trời đoạt đất, tranh giành tài nguyên. Theo một nghĩa nào đó, tất cả các tu sĩ đều là đối thủ cạnh tranh tiềm tàng của nhau."