Lý Phàm thì nhàn rỗi bắt đầu suy nghĩ một hồi, tuy rằng mọi chuyện chưa hoàn thành nhưng hắn vẫn chuyển cho Thần Dụ Tử và Kinh Huyền Đạo Nhân mỗi người mười vạn điểm cống hiến để thể hiện lòng biết ơn.
Tất nhiên, khoản nợ này sẽ tính trên đầu Hà Chính Hạo...
Châu Thiên Vận.
Thần Dụ Tử nhận được điểm cống hiến thì hơi ngẩn ra, nhịn không được bật cười.
Kinh Huyền cũng gửi tin tức tới hỏi thăm: "Lão thần côn, ngươi thu được điểm cống hiến Lý tiểu tử chuyển cho chưa? Mười vạn điểm tròn đấy, ta nhớ hắn mới tu vi Trúc Cơ đúng không? Ra tay thật hào phóng."
Thần Dụ tử cười lớn trả lời: "Dù sao cũng giàu hơn chúng ta lúc còn Trúc Cơ nhiều."
"Ta chỉ truyền lời giúp thôi mà lại nhận được thù lao như ngươi, Kinh Huyền, ngươi không tức giận chứ?"
Kinh Huyền cười to: "Ha ha ha, xử lý sự tình rất công bằng, tiểu tử này thú vị đấy chứ?"
"Không tệ, không tệ. Ta nhìn hắn thuận mắt hơn lão già Quảng Ngộ nhiều."
"Thu chỗ tốt của người ta thì phải ra chút sức. Ngươi đừng làm hỏng chuyện, bản thân ngươi thì không sao, nhưng nếu "bảng hiệu" của Thần Dụ Tử ta bị phá thì, ha ha..."
"Làm hỏng? Ngươi xem thường ai đấy?" Kinh Huyền hừ một tiếng, cắt đứt liên lạc...
Thời gian trôi qua.
Sau ba tháng, lệnh điều động nhậm chức của Hà Chính Hạo được ban xuống, không có gì thay đổi, giữ chức trấn thủ ở Quảng An thành, châu Thiên Vận.
Tính trước cộng sau, để có chức vụ này, y tổng cộng tiêu tốn mất tám vạn điểm cống hiến, đương nhiên là mượn từ Lý Phàm.