Nhưng di tích tông môn, nhất là di tích phủ bụi không biết bao nhiêu năm, vừa mới hiện thế, thì số lượng cơ duyên bên trong khó mà đoán được.
Sự phồn vinh của tu tiên giới thượng cổ đã sớm là mơ ước của biết bao tu sĩ.
Cho dù lơ ngơ vớ phải một bộ công pháp thì đó cũng là một nguồn thu nhập khổng lồ.
Hơn nữa, theo miêu tả của Lý Phàm, cung điện trăm dặm bao la bát ngát, nhìn kiểu gì cũng không giống tông môn nhỏ yếu bừa bãi vô danh.
Vì vậy, nhiệt huyết của các tu sĩ bị kích thích.
Lại thêm một đội ngũ thám hiểm phi hành về phía đông, tìm kiếm tung tích của di tích.
Lý Phàm thì ngồi yên trong Thiên Huyền Kính chờ kết quả.
Ba tháng sau, việc thăm dò di tích còn chưa có tiến triển gì đặc biệt.
Thì Hà Chính Hạo lại gửi tin tức tới trước "Lý Phàm đạo hữu, có tin tốt."
"Sau khi vận dụng quan hệ một hồi, ta đã tranh thủ được ba chức vị ở ba châu riêng biệt."
"Nên muốn nhờ đạo hữu tư vấn giúp ta."
Lý Phàm lập tức trả lời: "Ngươi nói ra thử xem."
"Thứ nhất là làm tiên phong cho Diễn Võ đường ở Thái Hoa châu."
"Thái Hoa châu cách biển Tùng Vân không xa, trong châu có Thái Hoa sơn mạch vắt ngang qua toàn châu, còn được gọi là châu cõng núi."
"Núi non như nấm đếm mãi không hết, nếu ta tới châu này thì tốc độ tu hành sẽ nhanh hơn ở biển Tùng Vân rất nhiều."
"Thứ hai là làm tham sự cho Sách Trận đường ở Thanh Vi châu."