"Nguyên nhân nhiều vô số kể, cho nên, sau khi y đột phá, mình mới có thể có nhiều tu vi hồi báo như thế."
"Nếu chỉ dựa vào trợ pháp, thì trong lúc y đột phá tới Kim Đan, mình cũng không có nhiều tu vi hồi báo như vậy."
Trong lúc hắn suy nghĩ này nọ thì bên kia, Hà Chính Hạo cũng dần bình tĩnh trở lại.
Khí tức nội liễm, y chậm rãi mở hai mắt ra.
"Chúc mừng đạo hữu thành tựu Kim Đan tứ pháp, từ nay về sau tiền đồ không thể đong đếm." Lý Phàm vừa cười vừa chúc mừng.
Hà Chính Hạo cười ha ha, quét sạch hết những uất ức trong lòng.
Y nghiêm mặt nói: "Chuyện của ta tự ta tự mình biết, ta có thể kết đan, công lao của đạo hữu chiếm một nửa."
"Tuy rằng hôm nay ta đã kết đan nhưng đạo hữu cũng cách đột phá không xa, ta chỉ đi trước đạo hữu một bước mà thôi."
"Quan hệ giữa ta và đạo hữu vẫn cứ như trước đây, không cần thay đổi gì, thế có được không?"
Thấy Hạ Chính Hạo nể mặt, Lý Phàm hết sức hài lòng.
Hai người thổi phồng lẫn nhau một hồi.
Trong lúc nói chuyện phiếm, cả hai dần nhắc đến tòa cung điện bay lên trời lúc trước.
Hà Chính Hạo cau mày nói: "Lúc đột phá, ban đầu ta chỉ định dùng ba pháp kết đan. Nhưng sau đó, nhờ cảm ứng của trận đồ, ta mơ hồ phát hiện được sâu bên dưới ba thềm đứt gãy này còn cất giấu thứ gì."
"Thậm chí, nó còn có cộng minh với Ẩn Uyên chi pháp của ta, cả hai có liên hệ với nhau."