Chỉ thấy, Hà Chính Hạo vẫn ngồi nghiêm chỉnh, còn tòa cung điện kia thì vẫn đang từ từ bay lên.
Đúng lúc tưởng như tòa cung điện khổng lồ mang theo uy lực không thể địch nổi này đập trúng y, Hà Chính Hạo vẫn không né mà ngược lại mừng rỡ ra mặt, cao giọng hét to: "Trời cũng giúp ta!"
Hư ảnh trận đồ xuất hiện trên đỉnh đầu, Hà Chính Hạo nghênh đón tòa cung điện đang lao thẳng tới.
Màu vàng, lục, lam giăng đầy không gian, tạo thành một tấm lưới khổng lồ ngăn cản không cho cung điện tiếp tục bay vọt lên.
Nhưng chỉ sau một lát, tấm lưới này bị xé rách.
Dưới uy lực của cung điện, nó chỉ như tấm giấy bình thường, bị chọc thủng dễ dàng.
Song, nhờ tấm lưới khổng lồ ngăn phút chốc, Hà Chính Hạo cũng thoát khỏi vận mệnh bị đâm chết.
Khi năng lượng vàng, lam, lục tản ra bốn phía, Hà Chính Hạo phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể lùi lại nhanh chóng.
Ngay trước khi né thoát, y lại duỗi tay ra túm một cái, tựa hồ lấy được thứ gì đó từ trong cung điện.
Thấy Hà Chính Hạo thoát hiểm, Lý Phàm vội vàng chạy tới xem xét thương thế của y.
Trong khi đó, bản thân Hà Chính Hạo bị thương thì lại chẳng để ý, y lau vết máu trên miệng rồi nhìn chằm chằm vào tòa cung điện đang tiếp tục nổi lên kia với ánh mắt sáng ngời.
"Sông núi cũng bay được ư?"
"Có thể!"
Sau đó hắn mừng như điên.
"Thăng Đằng chi pháp, đây là Sơn Hà Thăng Đằng chi pháp."